“Tiểu Long à, trông cậu nhàn thật đấy. Chẳng phải làm gì, cứ ngồi ở Mã Hào là người ta tự mang đồ tới cho. Toàn là tiền cả đấy.” Hứa Thành Quân nói thật lòng.
“Cũng không dễ đâu.” Lý Long vừa chất đống bó sậy vừa nói, “Chỉ tiêu của tôi là một vạn bó, trông vào chỗ lẻ tẻ này thì còn xa mới đủ. Tôi còn phải tìm người làm cho ra hồn nữa, không đến hạn là không giao nổi.”
“Tôi thấy chắc chắn giao được. Cậu trả giá một hào rưỡi một bó sậy, trong đội ai mà chẳng muốn theo cậu làm. Ai ngờ đúng ngay mấy ngày mấu chốt nhất thì cậu lại vào núi...”




